Nợ Duyên, kiếp này hay ngàn kiếp nữa thì vẫn giăng ta với người. Chỉ có xả buông mới giúp người nhìn lại

Nợ Duyên trong cõi hồng trần này đi sao cho hết, ở sao cho vừa. Chỉ là đôi dòng thơ nhỏ cảm khái cái cảnh hồng trần với nhiều duyên nợ chẳng chịt này. Duyên người, duyên ta. Nợ đời, nợ người. Nợ duyên duyên nợ, vay trả trả vay đã thành dòng bất tận. Bao giờ ta mới dừng lại mà sống cho mình…

Nợ Duyên

Con người sống giữa nhân gian
Buồn vui sướng khổ, gian nan đủ điều
Hỏi đời ? sống được bao nhiêu
Mà sao ta phải… chịu nhiều đắng cay !

Thôi thì ta tự đổi thay
Giữ tâm chánh niệm, đừng lay động lòng
Từ bi buông bỏ là xong
Thân tâm an lạc, thong dong nhẹ nhàng.

Dẫu cho số phận bẽ bàng
Lòng từ buông xả, đeo mang làm gì
Tự mình chuốc lấy sầu bi
Ngẫm đi tính lại, lợi chi cho mình.

Luân hồi trong cõi ba sinh
Gieo nhân gặp quả, phân minh rõ ràng
Chẳng phải vô cớ đeo mang
Mà là duyên nợ… ta đang trả dần.

Qui luật con tạo xoay vần
Đời người sống giữa cõi trần trả vay
Trở về cát bụi trắng tay
Sao không buông bỏ… đổi thay cuộc đời?

Mai này đến lúc về trời
Tây phương cực lạc… thảnh thơi Niết bàn
Chẳng còn vướng nợ trần gian
Muôn đời muôn kiếp, Phật ban duyên lành !