Kinh Pháp Cú – Phẩm Ngu: Người ngu nghĩ mình ngu Nhờ vậy thành có trí

Người ngu biết mình ngu, nhờ vậy thành có trí

60.

“Ðêm dài cho kẻ thức

Ðường dài cho kẻ mệt

Luân hồi dài, kẻ ngu

Không biết chơn diệu pháp.”
61.

“Tìm không được bạn đường

Hơn mình hay bằng mình

Thà quyết sống một mình

Không bè bạn kẻ ngu.”
62.

“Con tôi, tài sản tôi

Người ngu sanh ưu não

Tự ta, ta không có

Con đâu, tài sản đâu.”
63.

“Người ngu nghĩ mình ngu

Nhờ vậy thành có trí.

Người ngu tưởng có trí

Thật xứng gọi chí ngu.”
64.

“Người ngu, dầu trọn đời

Thân cận người có trí

Không biết được Chánh pháp

Như muỗng với vị canh.”
65.

“Người trí, dầu một khắc

Thân cận người có trí

Biết ngay chân diệu pháp

Như lưỡi với vị canh.”
66.

“Người ngu si thiếu trí

Tự ngã thành kẻ thù.

Làm các nghiệp không thiện

Phải chịu quả đắng cay.”
67.

“Nghiệp làm không chánh thiện

Làm rồi sanh ăn năn

Mặt nhuốm lệ, khóc than

Lãnh chịu quả dị thục.”
68.

“Và nghiệp làm chánh thiện

Làm rồi không ăn năn

Hoan hỷ, ý đẹp lòng

Hưởng thọ quả dị thục.”
69.

“Người ngu nghĩ là ngọt

Khi ác chưa chín muồi

Ác nghiệp chín muồi rồi

Người ngu chịu khổ đau.”
70.

“Tháng tháng với ngọn cỏ

Người ngu có ăn uống

Không bằng phần mười sáu

Người hiểu pháp hữu vi.”
71.

“Nghiệp ác đã được làm

Như sữa, không đông ngay

Cháy ngầm theo kẻ ngu

Như lửa tro che đậy.”
72.

“Tự nó chịu bất hạnh

Khi danh đến kẻ ngu.

Vận may bị tổn hại

Ðầu nó bị nát tan.”
73.

“Ưa danh không tương xứng

Muốn ngồi trước tỷ kheo

Ưa quyền tại tịnh xá

Muốn mọi người lễ kính.”
74.

“Mong cả hai tăng, tục

Nghĩ rằng (chính ta làm).

Trong mọi việc lớn nhỏ

Phải theo mệnh lệnh ta ”

Người ngu nghĩ như vậy

Dục và mạn tăng trưởng.
75.

“Khác thay duyên thế lợi

Khác thay đường Niết Bàn.

Tỷ kheo, đệ tử Phật,

Hãy như vậy thắng tri.

Chớ ưa thích cung kính

Hãy tu hạnh viễn ly.”

Tiểu Bộ Kinh – Tập I

Hòa Thượng Thích Minh Châu Dịch Việt