Thiết lập những nguyên tắc – Nếu cuộc sống là một trò chơi, hãy để cho mọi người biết các luật lệ!

Fred có vấn đề với con trai Johnnie của mình. Fred thường xuyên nói với con trai của mình hằng ngày phải đi đổ rác. Johnnie thường không làm điều đó. Khi cậu con trai không làm, Fred đáng thương không biết giải quyết như thế nào! Anh ta ngạc nhiên: ” Mình phải đánh nó không? Mình có nên bắt nó đi vào phòng ngủ không? Mình có nên không cho nó tiền tiêu vặt không? Mình có nên cố gắng nói chuyện với nó không?”

Julie cũng mắc phải vấn đề tương tự với Karen, cô thư ký của cô. Julie thường xuyên yêu cầu cô thư kí đánh máy hàng chồng công văn cho đến tận cuối ngày. Cả hai đều biết rằng đó là yêu cầu hợp lý, nhưng việc đánh máy đó dường như không bao giờ hoàn thành đúng thời gian. Julie bị mắc vào một vấn đề khác Fred, mà cô ấy không thể đánh Karen hay đuổi cô ấy vào phòng ngủ. Julie muốn giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp trong văn phòng và lúng túng không biết giải quyết sự việc thế nò là tốt nhất.

Ở những tình huống như tình huống đó, những mối quan hệ như thế sẽ bị tổn thương. Nếu những người khác gây cho chúng ta thất vọng và chúng ta kỷ luật họ vì chuyện đó, họ sẽ buồn lắm. Thường họ nhìn chúng ta là người tồi tệ, không công bằng và bất hợp lý.

vấn đề

Làm thế nào để giải quyết tận gốc vấn đề? Hãy nói với họ một cách thẳng thắn.

Giải pháp thường là nói với con cái bạn và viên thư ký trước là:

a/ Con muốn gì?

b/ Điều gì sẽ xảy ra nếu họ làm điều đó?

c/ Điều gì sẽ xảy ra nếu họ không làm?

Điều này có thể được thực hiện một cách thân thiện. Chúng ta hãy xem Fred có thể giải quyết với Johnnie như thế nào…

Fred: Jonnie, chúng ta hãy nói chuyện về con và về rác.

Johnnie: Cái gì cơ hả bố?

Fred: Mọi người đều có việc để làm quanh ngôi nhà này. Công việc của con là mang rác ra. Con có hiểu điều đó không?

Johnnie: có ạ.

Fred: Bố muốn con mang rác ra khỏi nhà hàng tuần. Con làm việc đó được không?

Johnnie: Có ạ.

Fred: Nếu con làm điều đó, nhà của chúng ta sẽ sạch đẹp, con sẽ nhận được tiền tiêu vặt và bố sẽ không phải rắc rối với vấn đề rác rưởi nữa. Con có hiểu không?

Johnnie: Vâng, con có thể đi được chưa?

Fred: Không. Còn nữa. Nếu con không làm việc đó, bố muốn con hiểu rằng con sẽ không có tiền tiêu vặt trong tuần đó. Điều đó không có nghĩa là bố không yêu con nữa. Đó chỉ là cách để thực hiện công việc quanh quẩn trong nhà thôi. Sẽ có những phần thưởng khi con làm, và sẽ có những hậu quả nếu con không làm.

Johnnie: Con đồng ý.

Fred: Vậy con hãy nói xem, Johnnie, thế việc dàn xếp trong vấn đề rác là gì?

Johnnie: Chừng nào con mang rác ra khỏi nhà, con sẽ được trả tiền.

Fred: Vậy nếu con không mang ra thì sao?

Johnnie: Con sẽ không có tiền tiêu vặt.

Fred: Vậy con hãy làm đi, có vấn đề gì với bản thỏa thuận không?

Johnnie: Không ạ.

Fred: Thế thì được. Bố muốn con biết trước để sẽ không bị lúng túng.

Đến lúc này, Fred đã lập ra một số luật lệ, nên anh ta đã làm cho cuộc sống dễ dàng hơn. Chừng nào anh ta không chịu lùi trước sức ép, rác sẽ được mang đi và anh ta sẽ có được sự kình trọng từ con trai. Nếu Johnnie quyết định không mang rác ra khỏi nhà, Fred có thể để dành cho mình hoặc thuê cậu bé cạnh nhà sang dọn dẹp chỗ rác đó.

Julie có thể sử dụng biện pháp tương tự với cô thư ký Karen…

Julie: Tôi muốn chị đánh máy những lá thư này đến cuối ngày phải xong.

Karen: Vâng.

Julie: Đến 5h30 thì phải xong nhé!

Karen: Vâng.

Julie: Tài liệu này quan trọng đấy. Tôi rất cảm ơn nếu cô làm đúng hẹn.

Karen: Vâng.

Julie: Chị Karen, tôi muốn chị hiểu trước cho rằng những lá thư này phải làm xong trước khi chị rời khỏi đây. Nếu 5h30 phút mà chị chưa làm xong, chị phải ở lại và làm cho xong đấy nhé. Chị đã rõ chưa?

Karen: Rõ.

Nếu bạn theo dõi nhiều bậc cha mẹ và các ông chủ hoạt động, bạn sẽ thấy bản thân họ cũng bị vướng mắc với bao rắc rối. Hoặc là họ không đưa ra những luật lệ hoặc họ quá mềm yếu khi chấp hành luật lệ vào lúc quyết định.

Ví dụ: Một bà mẹ đưa các con ra bãi biển. Vào lúc 5h chiều, người mẹ nói: “Chúng ta về nhà thôi”.

Bọn trẻ nói: “Hượm tí nữa, mẹ.”

Vào lúc 15h15 phút chiều, mẹ nói: “Chúng ta về nhà nào.”

Bọn trẻ lại nói: “Khoan tý nữa mẹ ơi.”

Vào lúc 5h25 phút, mẹ nói: “Đã đến giờ về nhà rồi, mẹ nói thật đấy.”

Đến 5h45, người mẹ thậm chí còn không thấy các con đâu nữa. Cuối cùng họ rời khỏi bãi biển vào lúc 6h30 và người mẹ tự hỏi: “Tại sao những đứa con hư hỏng này lại làm thế với mình nhỉ?”

Sự thật người mẹ tự làm điều đó đấy chứ! Bà ta còn đang bận rộn chứng minh cho các con của mình rằng bà không thật sự có ý nói như thế. Bà nói, “Mẹ đi về đây!” nhưng bà không đi. Bọn trẻ biết mẹ mình là người nhu nhược.

Bà phải làm gì? Vào lúc 4h50, bà có thể bảo các con của bà: “Mười phút nữa chúng ta về đấy nhé! Nếu đứa nào không có mặt trong xe ô tô vào lúc 5h, người đó sẽ ở lại đấy.” Đến 5h bà đánh xe đi thẳng, có hoặc không có các con của mình. Bọn trẻ sẽ có thời gian bao lâu để nhận ra rằng mẹ chúng nói là làm? Để làm cho cuộc sống của chúng ta dễ chịu hơn trong lâu dài, chúng ta cần nghiêm túc và tỏ rõ sức mạnh nào đó.

Các bạn hãy theo dõi các bậc cha mẹ cùng con cái ở siêu thị. Điều này rất có tính giáo dục.

Billie 2 tuổi: Con muốn ăn kẹo socola.

Bố: Không được.

Billie: Con muốn ăn cơ.

Bố: Con không được ăn.

Billie (kêu toáng lên): Con muốn ăn cơ

Bố: Không được.

Billie bắt đầu làm mình làm mẩy: Con muốn ăn cơ! Con muốn ăn kẹo socola cơ!

Bố: Đây, kẹo của con đây.

Thông tin của người bố – “Nếu con kêu mãi thì bố sẽ cho những gì con đòi. Thậm chí cả khi bố nói “không”, bố vẫn phải nhượng bộ nếu con la toáng lên thế. Nếu con là một đứa trẻ ngỗ ngược, con sẽ luôn có những gì con đòi.”

Sau khi cho Billie một bài học khác trong bài “Làm thế nào để đòi được bằng cách tỏ ra hư đốn”. Người bố tiếp tục phân vân tại sao con trai mình lại gây cho anh nhiều khó khăn thế!

Thế người bố phải làm gì? Đơn giản là bảo với Billie sớm hơn: “Hôm nay con không có kẹo socola đâu đấy nhé. Con muốn la khóc thế nào cũng kệ con, không có kẹo đâu. Nếu con muốn ăn vạ thì cũng được thôi, nhưng không có kẹo socola đâu. Billie sẽ nhận được tín hiệu đó. Trẻ con là người tiếp thu rất nhanh.

Andrew Matthews

Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi