Diêm vương cũng chẳng cứu nổi anh! – Câu chuyện ý nghĩa qua cuộc đối thoại giữa diêm vương và chàng thanh niên trẻ

Diêm vương cũng chẳng cứu nổi anh! Nếu anh là người sống không có tỉnh thức. Sống mà không biết quý trọng thân thể sinh mạng mình. Thì chẳng ai trên đời này còn có thể cứu được họ. Đáng tiếc, cuộc sống hiện đại ngày nay sinh ra càng ngày càng nhiều người như vậy. Họ điên cuồng vì công việc, vì tương lai, vì hưởng thụ mà không chịu chú ý đến sức khỏe của chính mình. Cuối cùng, thực tế cũng đã trả lời: Đến diêm vương cũng không cứu được họ.

Xưa có một người thanh niên thành đạt, khỏe mạnh, đột nhiên thần chết cầm búa tử thần đến đưa anh ta xuống địa phủ.

Anh thanh niên rất bất bình. Khi xuống đến địa phủ, anh ta giận dữ hỏi Diêm vương:

– Tại sao lại bắt tôi đi sớm như vậy?

Diêm vương giải thích:

Thời gian của anh đã đến rồi! Căn cứ theo sự vô thường của sinh mạng, nay anh đã có đủ các hiện tượng như thế này: ngây ngô dại dột, tứ chi uể oải, nét mặt buồn thiu, sức khỏe yếu ớt, áp lực trầm trọng, mệt mỏi vô cùng, thảm hại khó tả.

Diêm vương cũng chẳng cứu nổi anh!

Anh thanh niên nghe xong liền nói:

Sao có thể như thế được? Tôi luôn rất khỏe mạnh! Sao ông không báo trước cho tôi biết chứ?

Lần này Diêm vương cố nén cơn bực tức, nhẫn nại nói:

Sao lại không có chứ? Ít ra ta cũng đã báo cho anh biết ba lần rồi! Lần thứ nhất, ta biến anh thành người gầy ốm mệt mỏi, khi thức dậy đầu óc quay cuồng, hoa mắt, giống như không thể dậy được; lần thứ hai, ta khiến anh đói cũng đau, no cũng đau, bao tử đau không thể chịu được; lần thứ ba, ta làm cho anh ê ẩm đau nhức cả người; song anh chẳng để ý gì cả, chẳng biết yêu tiếc thân thể, do đó ta chỉ còn cách sai người đến bắt anh đi mà thôi.

Anh thanh niên nghe xong, đều công nhận quả nhiên đã từng trải qua những bệnh trạng như vậy, nhưng do mình không chịu lưu ý đến. Vì thế, anh ta than thở:

Ôi! Tất cả đều do ta chỉ biết chạy theo tương lai sự nghiệp, không chịu trân quý chính bản thân mình, giờ chỉ còn cách chấp nhận mà thôi!

Diêm vương cũng thở dài chua xót:

Đúng ra ta chỉ bắt có một loại người mà thôi, đó là người đã hết tuổi thọ. Song hiện tại lại có một loại người đáng chết hơn: những người không biết yêu tiếc chính bản thân mình! Điều đáng buồn hơn là loại người thứ hai này lại ngày càng nhiều hơn.

Nguồn: books.google.com.vn

Bình luận của bạn

avatar
  Đăng ký  
Thông báo