Bạn có còn hay ngắm ánh hoàng hôn rực nắng chiều cuối thu?

Hoàng hôn, luôn mang một vẻ đẹp kiêu kỳ và quyến rũ. Nắng chiều hiu hắt nhàn nhã rơi. Bầu trời thì rực rỡ những đỏ, những cam, xem vào đâu đó màu tím diệu kì hay thăm thẳm xanh biếc.

Có được ngắm những buổi chiều hoàng hôn trên cánh đồng lộng gió. Bạn mới thấy, thiên nhiên quả là người nghệ sĩ tài ba, mà sức vóc của con người, xem ra còn lâu mới đuổi kịp.

Hoàng hôn là một kiệt tác của thiên nhiên chay mộc
Hoàng hôn là một kiệt tác của thiên nhiên

Trên những cánh đồng rộng dài hun hút gió, ngước lên bầu trời, là cả một vũ trụ mênh mông. Cảnh hoàng hôn nơi thôn dã, kỳ vĩ và đẹp đến trác tuyệt. Không như những khung trời bé xíu ngoài thành phố đầy tàu xe và khói bụi.

Cùng là mặt trời với mây nước. Nếu bình minh rất dịu dàng e ấp, thì hoàng hôn lại rực rỡ kiêu kỳ khó tả. Những tia nắng cuối ngày, chiếu lên màn mây bàng bạc. Tạo ra nhiều hình thù cung nga điện ngọc, lầu các vàng tía đủ đầy. Tất cả như đứng trên một chiếc đèn cỡ lớn là mặt trời mà rực sáng. Đôi khi, nhuộm vàng cả một góc trời.

Những giây phút ngắm hoàng hôn, thường đem lại cho người ta những cảm tình khó nói. Chút tiếc nuối của sự kết thúc, hay vẻ trân trọng, một kiệt tác đẹp sẽ không còn gặp lại. Bởi hoàng hôn đi qua rất nhanh, nhất là vào những ngày đông giá rét. Chút ráng chiều của hoàng hôn, như nỗ lực cuối cùng của mặt trời, muốn bạn tặng cho nhân gian một màn biểu diễn đầy màu sắc. Điểm xuyết thêm thi vị cho những ngày đông u ám.

Cũng chẳng có ai nhớ nổi hoàng hôn vào lúc nào. Chỉ là cuối chiều, đột nhiên tìm ánh mắt trời le lói dịu dàng. Mới thấy khung cảnh trác tuyệt hiện ra trước mắt.

Những đám mây phía mặt trời, thường được chiếu rọi, nổi lên hình dáng của chính mình. Mây có lẽ vốn đang ẩn mình trong nền trời xanh thăm thẳm. Chợt những tia nắng đến, nhuộm một màu vàng huy hoàng, khiến những đám mây bất chợt nổi bật trên nền trời xanh trong như ngọc. Những đám mây, có hôm là hình một bãi biển cong dài. Có những ngày lơ đãng giống hình cung điện chốn nhân gian. Có những ngày, lại như một chiếc quạt giấy khổng lồ. Có những ngày, lại mang vẻ đẹp thâm sâu của cảnh núi non bí hiểm nơi nào.

Bao hình dáng, bao màu sắc. Vẫn phải dùng từ rực rỡ mà nhắc lại. Dùng cái kiêu sa bí hiểm mà thắc mắc. Ánh chiều đẹp vậy, trên thế gian này, còn mấy người có thể ngắm nhìn.

Bạn, có lẽ sẽ thích những buổi chiều hoàng hôn nhàn nhã như vậy. Ngắm cảnh hoàng hôn, để ánh nắng le lói chiếu qua khung cửa nhỏ. Thong thả chuẩn bị bữa tối. Không cầu nhiều, cũng chẳng mong mỏi lắm. Việc cần làm cứ nhẹ nhàng mà làm. Không cần tìm kiếm những ồn ào náo nhiệt, chẳng cần bầu bạn với những trò vui chóng đến chóng đi.

Hoàng hôn Chay Mộc
Buổi chiều hoàng hôn nhàn nhã bên khung cửa nhỏ

Cuộc đời này, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Là một hành trình, mà đã bước lên con tàu của thời gian, sẽ chẳng thể nào ngoái lại. Mỗi một ngày đi qua, cuộc sống của bạn sẽ ít hơn một ngày. Đừng vội vã tìm đông tìm tây. Phải làm danh sách hay lập kế hoạch. Nếu bạn cảm thấy cần, thì cứ làm. Điều đó chung quy lại vẫn là tốt. Nhưng nếu cảm thấy không cần, thì mọi thứ đánh giá của thế nhân, chỉ là gió qua cầu.

Đừng sống cuộc đời của người khác, hãy sống cuộc sống của bạn. Chẳng phải không quan tâm đến thế nhân, mà là đừng để thế nhân ảnh hưởng quá nhiều đến chính mình.

Chay Mộc

Bình luận của bạn

avatar
  Đăng ký  
Thông báo