Chân tình đã cho đi, chẳng nên yêu cầu người phải đáp lại!

Chân tình đã cho đi, chẳng nên yêu cầu người phải đáp lại.

Người đến, cứ chân tình mà đón tiếp, đó là việc của ta. Còn hành xử sao là việc của người, chẳng nên đòi hỏi. Thứ vốn không thuộc về mình, có được cũng chẳng tròn vẹn.

Chân tình

Có những người đã muốn đi, nên buông tay

Có những người còn phân vân, nên dành thời gian cho họ lựa chọn

Có những người không thực lòng thực dạ, hãy để họ thoải mái lựa chọn đường lui.

Người với người, quan trọng nhất chẳng phải chân tình dành cho nhau, mà chân tình dành cho mình.

Có yêu thương được mình, biết lo lắng tự chăm sóc cho mình, mới có thể lo chu toàn cho kẻ khác. Bằng không là bạn chỉ đang cố gắng tốt với người mà hại mình, đó là giả tạo. Bạn nghĩ bạn hi sinh cho mọi người, bạn thật thánh thiện. Còn kẻ khác thật là vô lương tâm và xấu xa. Đến một ngày quá mỏi mệt và tàn tạ. Lúc đấy bạn chẳng thể hi sinh cho họ nữa. Bạn sẽ đổ lên đầu họ những đau thương uất ức mà bạn cố gắng đè nén. Đó là việc không thể khác, bạn có thể thử.

Vậy nên tốt với người, đừng mang hi vọng rằng họ phải tốt với mình. Lựa chọn tin một người, đừng bắt họ phải sống theo cách mình tin họ là thế. Cuộc sống vận động không ngừng, chính mình còn thay đổi, đừng oán trách người khác đổi thay. Việc oán trách chỉ mang lại phiền muộn và đau thương cho chính mình mà thôi.

Sống tử tế hay không là lựa chọn của mình. Còn việc họ có tử tế với mình hay không là việc của họ. Bạn có thể không tin con người, nhưng hãy tin vào luật nhân quả. Đó là quy luật vận hành của vụ trụ. Giống như khi bạn gieo một cây táo, dù muốn hay không nó cũng sẽ mọc lên một cây táo mà thôi. Hãy cứ sống thiện lành theo cách của bạn, sớm hay muộn, thiện lành cũng về với bạn mà thôi! Đó là việc không thể khác…

Chay Mộc