ĐỐI DIỆN VÀ QUAN SÁT CƠN TỨC GIẬN

“… Khi con tức giận, hãy nhìn thẳng cái tâm đó.
Cái tâm đó như một đứa trẻ con, đừng đánh nó!

Đối trị cơn tức giận

“Kể cho thầy xem tại sao con tức giận thế?”.

Hãy nhìn nó, nhìn nó, quan sát nó cả một thời gian dài.
Chính việc nhìn được tâm mình như vậy, thì đó đã là một cái tâm trưởng thành. Vì vậy, khi con có chánh niệm, biết mình, con là một người trưởng thành, khi con không biết mình, con chỉ là một đứa trẻ con…”

“… Khi con sân, hận, đau khổ, hay những cảm xúc rất mạnh, chỉ đơn giản quan sát..

… Sống trên thế giới này, không khởi sân, giận là điều rất khó. Đúng không? Khi con sân, con làm gì? Đừng tự áp đặt mình rằng: “Ồ, đừng có sân”.

Nó xảy đến một cách tự nhiên. Hãy thong thả, ngồi xuống và quan sát cơn sân của mình.

Đừng cố vượt qua nó, đừng cố xua đuổi nó đi, chỉ nhìn, nhìn và nhìn. Sau một thời gian, con sẽ phát triển được chút trí tuệ. Và chính trí tuệ đó sẽ làm những việc cần làm.

Không phải là bản ngã, cái tôi của con, con không thể làm điều đó bằng cái tôi, cái bản ngã được, chỉ có trí tuệ mới làm điều đó.

Và với sự trợ giúp của Chánh Niệm, trí tuệ sẽ phát triển, và nó sẽ làm những việc cần phải làm, những việc đáng làm…

– Nơi nào Trí Tuệ có mặt là có sự Chuyển Hóa.

Thích Tánh Tuệ